Trong một xã hội kinh tế thị trường bao trùm tất cả các ngành nghề như hiện nay, hàng ngàn nghề đang mưu sinh cùng cuộc sống. Nghề y nói chung, thầy thuốc Đông y nói riêng, thực sự là một nghề cao quý được mọi người tôn trọng. Chúng ta trân trọng những lương y mang cái tâm, cái tài, đức độ giúp cộng đồng khám chữa bệnh không vì một thù lao nhỏ những cống hiến của họ thật lớn lao.

Khi là một bệnh nhân đi chữa răng (thủng răng hàm) tôi đến một hiệu răng có tiếng trong thành phố. Ông chủ tiệm đã lớn tuổi đến khám và nói ngay: Năm trăm ngàn đồng cả hàm, cũng ngồi khám kế bên chắc là một thương gia (vừa xuống ô tô con) ông chủ tiệm khám và tuyên bố: Sao để răng như thế này, ông giàu để làm gì, hỏng ba cái, nối cầu mấy cái còn lại, tổng cộng tám triệu. Ghé mắt qua bên thấy sắc ông thương gia cũng tai tái, nhưng vẫn cười xòa: okê!!
Ông chủ hiệu nói có vẻ như xoa dịu: Vẫn rẻ đấy có chiếc thay tới 1000 đô đấ .... tôi cười tủm, có lẽ mình vào đây chữa răng là khách hàng ít tiền nhất... thế mới biết mấy năm gần đây điểm đỗ Đại học Răng hàm mặt cao chót vót thế, phòng nghiệp vụ y cho biết mấy năm nay hồ sơ mở phòng khám răng gọi là... như nấm mọc sau mưa.
Ngẫm câu chuyện trên mới biết cùng một ngành chữa bệnh mà bên Đông y các cụ rẻ mạt thật! Thang thuốc vài ba chục, nào là sao, tẩm, thuốc sống mua mỗi ngày một cao... bỏ bao tâm, trí, lực với người bệnh để bằng một vài thang thuốc mà chữa khỏi bệnh lớn với một ít thù lao nhỏ. Nhiều Lương y châm cứu cũng chỉ lấy 15.000đ đến 20.000đ một lần châm mà khỏi cả bạo bệnh!!!
Ở một vài tỉnh thành của cả nước mới có vài ba cụ Đông y nói là “giầu” nhưng đó là cả cuộc đời làm thuốc bẩy tám mươi năm, vài ba đời đấy. So với “Răng” cũng chẳng thấm tháp gì!?
... Ra về phòng khám răng, tôi đang phân vân về kế hoạch tương lai thi cử con minh vào đại học, tôi cười, con ạ vào nghành Y học cổ truyền nhé, trước mắt không giầu nhưng sẽ giầu về tình người - tình đời!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét